Bức thư con trai gửi mẹ đã khiến hàng triệu người rơi lệ

 

THƯ GỬI MẸ – NHỮNG ĐIỀU CON CHƯA NÓI

Hà Nội, ngày 15 tháng 5 năm 2021

Mẹ yêu quý !

Chắc mẹ cũng đã biết con trai của mẹ có khiếu sáng tác văn thơ từ nhỏ.

Con đã viết nhiều bài thơ nói về tình yêu đôi lứa, viết những dòng văn về trường lớp và thầy cô.

Con cũng viết rất nhiều câu chuyện thú vị tồn tại ở giữa lòng thủ đô nhưng con vẫn chưa có một bài viết nào con viết và kể về mẹ.

Đó vẫn luôn là điều con thấy áy náy và hổ thẹn với bản thân mình nhất.

Vậy nên lần này con viết lá thư này gửi đến Mẹ, chính là tâm sự, là nỗi lòng và cả những câu chuyện mà con chưa từng nói cho mẹ nghe bao giờ.

Con sai rồi, con xin lỗi Mẹ ! Có lẽ đó là câu nói mà con muốn nói với Mẹ nhất.

Khi mà đã bao nhiêu lần con tự cho mình cái quyền đã trưởng thành mà không nghe lời hay lớn tiếng cãi lời Mẹ.

Hay có đôi ba câu của con nói ra vô tình khiến lòng Mẹ bị tổn thương, làm Mẹ buồn thậm chí là rơi nước mắt, mà con chưa một lần chịu đến nói một câu xin lỗi Mẹ.

Lần đầu tiên trong đời con khiến Mẹ khóc, chắc Mẹ vẫn còn nhớ.

Con lúc đó đang là chàng trai 16 tuổi, còn quá nông nổi và bồng bột, chỉ vì chút giận hờn của tình yêu thuở mới lớn mà con đã buông những lời lẽ khó nghe, cộc cằn và cả sự bực tức lên đầu Mẹ.

Giá mà lúc đó Mẹ mắng chửi con một trận hay đánh đòn con có lẽ con cảm thấy dễ chịu hơn nhưng không, Mẹ lại lẳng lẳng bỏ đi vào trong phòng riêng ôm mặt khóc rấm rứt.

Đã không ít lần con thấy Mẹ khóc, nhưng đó là lần đầu tiên con thấy Mẹ khóc vì con.

Con cảm thấy mình quả là bất hiếu khi đã vì một người con gái xa lạ mà làm tổn thương đến người thân của mình, làm tổn thương đến một người phụ nữ tuyệt vời nhất trên thế gian này đó là Mẹ.

Những giọt nước mắt của Mẹ năm đó thực sự đã giúp con tỉnh ngộ.

Nó giúp con trên chặng đường của yêu đương về sau, con biết được cách cân bằng giữa chữ nghĩa và chữ tình.

Nó khiến con thấu được sự chịu đựng của Mẹ trong lặng thinh và quan trọng hơn nó giúp con hiểu ra cho dù tình yêu đôi lứa có đẹp đến đâu cũng không đẹp và thiêng liêng bằng tình mẫu tử.

Cuộc đời con chứng kiến bao người con gái đến bên con con rồi lại bỏ đi, nhưng người mà luôn ở bên cạnh con, mãi mãi không rời xa thì chỉ có duy mình Mẹ.

Dù con trăm lần sai trái, Mẹ vẫn không một câu trách móc, dẫu cho con có ngàn lần lầm lỗi, Mẹ vẫn không một lời oán than.

Mẹ vẫn chịu đựng mọi thứ trong âm thầm và vẫn tiếp tục yêu thương con một cách một kiên tâm và bền bỉ.

Chính vì thế mà mỗi lần định làm gì còn đều nhớ về giọt nước mắt của Mẹ năm đó và dặn lòng mình không được phép để giọt nước mắt của Mẹ lần nữa lại phải rơi.

Đi qua những năm tháng học phổ thông, con bắt đầu lên Hà Nội học đại học.

Con vui sướng vì từ giờ con có được cuộc sống tự do, thoát khỏi sự quản lý của Mẹ.

Nhưng con đâu biết rằng điều đó đồng nghĩa với việc hình bóng của Mẹ đang dần nhạt nhòa trên từng chặng đường con bước đi.

Lúc con vui cũng không có Mẹ ở cạnh để sẻ chia, lúc con buồn cũng không có Mẹ ở bên để an ủi.

Thời gian con được bên Mẹ cũng chẳng được nhiều như trước nữa, một năm cũng chỉ về được đôi ba lần. Mà mỗi lần về cũng đâu có dài, ăn với Mẹ vài ba bữa cơm, rồi lại rời nhà đi tiếp, bỏ lại một khoảng trống mênh mông trong lòng Mẹ.

Nhưng Mẹ à, vì sự vận động của cuộc sống này, con không thể ở bên cạnh Mẹ mãi được, con phải rời xa vòng tay Mẹ để trưởng thành hơn, để tự tạo lập cho mình một cuộc sống mới.

Nhưng cuộc sống này khắc nghiệt lắm, rời xa mái ấm gia đình, rời xa vòng tay Mẹ sao nhiều lắm bão tố và phong ba đến thế.

Có những lúc con mệt nhoài, con chỉ muốn về nhà ngay với Mẹ, ngồi trước mâm cơm Mẹ nấu nghi ngút khói bay, rồi ngả lưng ngủ thật say trên chiếc giường quen thuộc.

Ngoài kia ồn ào và bon chen quá chẳng được êm ấm và bình yên như chốn gia đình mình.

Nếu như có ai đó hỏi con hình ảnh nào về Mẹ để lại cho con ấn tượng sâu đậm nhất con sẽ trả lời họ là lúc con sắp xếp hành lí chuẩn bị lên xe trở lại Hà Nội.

Trong khi bố đã đưa tiền tiêu cho con, mẹ vẫn dúi cho con thêm vài trăm bảo cho thêm tiền mà đi ăn với bạn gái.

Lúc đó con vừa cảm thấy buồn cười vừa cảm thấy xúc động, bấy lâu con cứ ngỡ mẹ chẳng bao giờ hiểu được con, hóa ra mẹ lại là người mẹ tâm lý nhất.

Nhìn hình ảnh mẹ tất bật đóng gói đồ ăn cho con mang đi, bóc từng củ lạc, gói từng quả trứng, tự dưng con thấy thương mẹ quá đỗi.

Mỗi lần như thế con đều bảo “ những thứ ấy ra ngoài ấy con tự mua được mà ”, mẹ đều bảo “ những thứ này mẹ ở nhà ăn không hết, con cứ mang đi đi ”, rồi cứ chất đầy balo nào là trái cây, kẹo bánh,…

Trong mắt con mẹ là người tiết kiệm nhưng lại là người vì con mà không hề tiếc thứ gì.

Đến lúc vác hành lí lỉnh kỉnh lên xe, ngoái nhìn lại ngôi nhà của mình, nhìn thấy mái tóc của mẹ đã lấm tấm bạc, thấy giọt nước mắt mẹ lăn dài trên gò má lấp ló nếp nhăn, lúc ấy con mới giật mình thời gian sao quá tàn khốc.

Thời gian đang dần lấy đi của mẹ tuổi xuân, đang dần khiến mẹ già đi mà chẳng cho con mau chóng thành công để sớm về báo hiếu mẹ. Ơn sinh thành tựa đại dương, công dưỡng dục như trời rộng, đến bao giờ con mới có thể trả hết ?

Mẹ vẫn thường bảo con mỗi người sống trên đời phải có cho mình một ước mơ! Năm tháng trôi đi, con đã biết ước mơ của con là gì, con đã biết sau này mình muốn trở thành ai.

Nhưng dù có vì chạy theo những đam mê mà rong ruổi đến tận đầu trời cuối đất, tương lai sau này con có trở thành giám đốc lớn hay trở thành người nổi tiếng lừng danh thì con vẫn luôn mang trong người giọt hồng của xứ Nghệ quê mình đầy ắp tình thương, vẫn là đứa con rất đỗi bình thường của bố mẹ.

Con có trăm ngàn nơi để đi nhưng chỉ có duy nhất một nơi để về. Nơi đó là êm ấm chốn gia đình, là trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Bây giờ con đã là một chàng trai 21 tuổi.

Đứa con trai của mẹ từng trải nhiều rồi, đã trưởng thành hơn qua từng năm, biết yêu thương mẹ nhiều hơn, cũng hiểu được phần nào những suy nghĩ của mẹ.

Con đã không còn coi mẹ là phiền hà khi mỗi lần mẹ gọi điện là nhắc con đủ thứ. Con cũng đã không còn coi mẹ là nhiều chuyện khi cứ hỏi chuyện nọ chuyện kia.

Vì con hiểu được rằng đó đơn giản chỉ là xuất phát từ tình yêu thương con vô bờ của mẹ. Con xin lỗi mẹ vì bao năm qua đã bỏ lỡ những tình thương mẹ dành cho con nhiều lần đến thế.

“Con yêu Mẹ !”. Có lẽ từ lúc sinh ra tới giờ con chưa một lần nói câu “ con yêu Mẹ” đúng không Mẹ? Vì con là một đứa con trai nên rất ngại thể hiện tình cảm ra bên ngoài nhưng điều đó không có nghĩa là đứa con trai này không thương Mẹ.

Lòng con vẫn đứng ngồi không yên khi nghe tin cơn bão lớn sắp đổ bộ vào Nghệ An, con vẫn luôn sợ Mẹ lại ốm đau khi nghe đài báo chuẩn bị có đợt gió mùa đông bắc.

Những lần như thế con lo cho Mẹ nhiều biết mấy mà con lại xa Mẹ đến ngàn trùng mây, cũng chỉ biết gọi về hỏi thăm Mẹ.

Con ở chốn thành thị này vẫn đang từng ngày cố gắng học hành để sau này có một sự nghiệp thật vững vàng và dành những thứ tốt đẹp nhất đến cho mẹ.

Sau này con muốn đưa mẹ đi du lịch đến những nơi nổi tiếng, con muốn đưa mẹ đến những nhà hàng, khách sạn thật sang. Thế giới này rộng lắm, đẹp lắm, mẹ nhất định phải đi một lần.

Việc làm thêm ngoài giờ học cũng giúp con dành dụm cho mình được một khoản tiền, con sẽ mua một món quà về tặng mẹ.

Chắc các mẹ sẽ cần kem trắng da bật tông,chống nắng được sản xuất tại nội viện Hàn Lâm Khoa Học và Công Nghệ Việt Nam

Thôi, thư đã dài, con xin dừng bút tại đây. Mẹ cứ yên tâm, con giờ đã chín chắn và trưởng thành để có thể tự mình bước tiếp, quãng đường còn lại con mong mẹ luôn thật khỏe mạnh và bình an để tiếp tục sát cánh cùng con.

Và cuối cùng con muốn nói với mẹ rằng:

Duy chỉ một người yêu thương con vô điều kiện.

Duy chỉ một người lúc con sướng vui hay buồn khổ vẫn cứ bên cạnh con.

Duy chỉ một người chịu hi sinh mọi thứ để dành những điều tốt nhất đến cho con và luôn dõi theo con mà không bao giờ chia xa rời bỏ.

Cả đời này con duy chỉ có một người, và đó là Mẹ yêu quý của con !

Con trai của Mẹ

>>>>Bạn nào đang muốn tặng quà cho mẹ mà còn phân vân chưa biết chọn gì thì mình gợi ý cho bạn viên uống trắng da 5 trong 1:

chống nắng,dưỡng trắng da, dưỡng ẩm, chống lão hóa, nâng tông da từ thành phần thiên nhiên được sản xuất tại nội viện Hàn Lâm Khoa Học và Công Nghệ Việt Nam nên các bạn có thể hoàn toàn yên tâm